Tác phẩm tiêu biểu tháng 8/2015 (Images of the month)

Cộng đồng VietCG https://www.facebook.com/groups/vietcg
Tác phẩm tiêu biểu tháng 8/2015 của tác giả Lê Xuân Tùng với một tác phẩm mang nhiều hoài niệm về Hà Nội phố.
Link ảnh khổ lớn: https://www.flickr.com/photos/86622058@N03/
Link my portfolios: http://be.net/tunglex
Nhà tài trợ: Rei studio – www.reistudio.net
Phần thưởng: 1 000 000 vnđ

Lời tác giả:
Hà nội là “phố kẻ chợ”, luôn có chợ, có quán, vẫn có chợ đầu mối sáng sớm, nhưng chưa bao giờ có chuyện tồn tại chợ đêm hay phố đi bộ như bây giờ, nơi đông đảo người dân khắp nơi đến và nhận xét “thế mới là phố cổ” hay “Hà Nội phải thế mới đúng”. Đối với phố đi bộ phường Hàng Buồm, Hàng Đào – Đồng Xuân bây giờ, tôi chỉ thấy một sự lộn xộn, nhếch nhác và … rất nhiều rác! Không hiểu họ có nghĩ đến những gia đình đi làm về chỉ muốn nghỉ ngơi, thì ở dưới đường nào tiếng loa giục dân cất xe, nào tiếng đàn hát inh ỏi, nào tiếng người dân rào rào, và nào những mùi thức ăn bay sộc lên tận gác 2, gác 3. Vâng, phố cổ, giờ là thế. Có nhiều người nói rằng phố cổ là nơi phải sầm uất, là nơi tụ họp giao thương và luôn nhộn nhịp, rằng ở phố cổ thì “vui” hơn những nơi khác. Trong mắt phần lớn mọi người, đó là nơi giải trí hay ho, hoặc là cơ hội để kinh doanh kiếm thêm thu nhập, nhưng điều đó vô tình đang là đòn kết liễu cho cái hồn phố cổ mỏng manh vốn đã bị tàn phá không thương tiếc suốt mấy chục năm qua. Hay là nó đang dần chuyển hoá sang một dạng sống khác, có thể tốt hơn, có thể xấu đi, tôi cũng không biết được!
Vậy phố cổ ngày xưa là như thế nào? Là vẻ trầm lặng, lúc nào cũng như nửa vui, nửa buồn. Là những người dân lịch thiệp và nhẹ nhàng. Là những ngôi nhà xộc xệch, cũ kỹ, như những ông già bà lão ngồi hóng mát bên ngưỡng cửa. Là lũ trẻ con chúng tôi với pháo đất, bắn bi, ném loong… Là tiếng rao đêm của “xôi nóng bánh khúc nào”, của “lạc rang ngô rang hạt dẻ hạt bí naoooo” , là tiếng rao ngày của “nhôm nát thép hỏng bán đê”, của “phơ ơ ơ ớ”, “quạt cháy, máy bơm, bếp điện hỏng bán đeeeeee ê”… Là tiếng chổi tre cứ đúng giờ mỗi đêm. Là con đường sáng mùng một Tết không có bóng người, chỉ thấy rực rỡ xác pháo khắp các dãy phố, ngõ nhỏ…
Tôi chẳng dám nhận mình là người gốc Hà Nội với ai tôi cũng nhận tôi là người dân gốc Đa Sỹ, Hà Đông, cũng không dám nhận mình hiểu biết nhiều về Hà Nội, tôi chỉ nhớ tới nó theo cách mà một đứa trẻ nhớ về thời tuổi thơ của mình. Bộ não con người đặc biệt lắm, có những chuyện xảy ra mới đây nhưng chúng ta có thể quên ngay được. Nhưng có những thứ đã thuộc về quá khứ hơn 2 thập kỷ, vậy mà ta vẫn nhớ như in. Có lẽ, vì nơi đó, dù chỉ kịp gắn bó vài năm đầu đời, nhưng nó thực sự được tôi xem là nhà, hay là một ký ức tuyệt đẹp của tuổi thơ.
Những bức hình 3D này, là căn nhà 55 Hàng Quạt những năm 90. Nó là căn nhà gắn bó nhiều thế hệ với gia đình tôi, nơi mà phần lớn mọi thành viên trong gia đình tôi (bao gồm cả thế hệ anh chị em chúng tôi, thế hệ bố, ông nội, và cụ, trước cụ thì tôi ko biêt được) đều đã từng sinh ra ở đây. Xin gửi tặng cho những người yêu phố cổ Hà Nội, và đặc biệt cho những người thân của tôi, những người dù đã thành người thiên cổ, hay những người vẫn còn tại thế, và cả những người đã hay sẽ đi xa, không còn nhiều cơ hội để thăm lại ngôi nhà cũ (dù giờ nó đã thay đổi rất nhiều).

LXT 01
Trong bức hình này, người đàn ông ngồi xe đạp, là sự mô phỏng về bố tôi. Ông có một chiếc xe đạp Peugeot (hồi đó được xem là loại xe đạp xịn nhất). Hàng ngày, ông chở tôi đi học mẫu giáo cũng như đón tôi về trên chiếc xe này. Hồi đó, ông rất hiền, yêu thương và chăm sóc con cái vô cùng tỉ mỉ!
LXT 02
Người phụ nữ trên cửa sổ là bà nội tôi, bà rất thích ngồi cửa sổ ngắm phố xá những lúc không bận rộn cơm nước hoặc thêu hàng cho ông tôi. Hồi đó nhà tôi làm đồ thêu thờ cúng và ở trên gác 2. Còn tầng 1, sau khi chính quyền mình tiếp quản thủ đô đã chưng dụng và chia cho 2 gia đình khác, một nhà là ông Thuyết, một nhà là chú Thuỷ, làm thợ mộc.
LXT 03
Tôi vẫn còn nhớ bà cụ bán nước trong hình này, bà ấy là bà Mão. Thỉnh thoảng, tôi được ông bà cho mấy trăm, lại sang đây mua kẹo lạc hoặc kẹo dừa. Phiá bên kia thì là nhà bác Duyên, vợ bán dưa cà muối, còn ông chồng bị mắc chứng thần kinh, cả ngày ngồi lầm lì ở cửa ra vào.
LXT 04
Đầu đội mũ phớt, tay chống ba toong, đó là đặc điểm nhận dạng của ông nội tôi. Có đôi lần, ông nội dẫn tôi đi Bờ Hồ chơi, đó là những cơ hội tốt để được ông mua cho cái kem, hay ngồi nhâm nhi lạc lúc ông uống bia!
LXT 05
Cây bằng lăng trước cửa nhà là do bố và các bác tôi trồng. Giờ thì nó bị chặt đi rồi, nhưng trong trí nhớ của tôi, nó luôn còi cọc, và ít lá!
LXT 06
LXT 07